Tụi mình là

Hello, World! Chúng mình là Podcast Chân Ướt Chân Ráo. Trong dự án này, chúng mình muốn truyền tải hành trình trở thành người lớn của các bạn trẻ ở độ tuổi đầu 20, khi chúng ta chập chững bước vào đời và va chạm với thị trường lao động.Ở độ tuổi bọn mình, có người loay hoay với tương lai, có người vẫn luôn vững tin với mục tiêu dài hạn. Ai cũng phải lớn, phải bước ra khỏi những khuôn khổ quen thuộc để thấy thế giới này rộng lớn biết bao, một thế giới đầy cơ hội, đầy những điều đáng trải nghiệm, nhưng cũng đầy mơ hồ và thử thách. Trong va chạm sẽ luôn có đánh đổi, vì có những thứ phải bỏ lại để có thể bước tiếp, nhưng luôn có những thứ không được đánh mất để giữ lại chính mình.Chúng ta đôi khi hiểu biết rất nhiều thứ nhưng lại mông lung không biết bản thân mình muốn gì. Tất cả những sự hoài nghi hay áp lực của những bước chân đầu tiên, có thể mai này nhìn lại sẽ không còn to tát, nhưng với chúng mình, đây lại là những câu chuyện rất đáng để kể lại và lưu giữ.Tụi mình tạo ra podcast này không phải để đưa lời khuyên hay đúc kết một công thức thành công, tụi mình chỉ muốn được đồng hành cùng nhau qua những bước đầu chập chững, để bước đến những mục tiêu xa hơn trong tương lai.Hẹn sớm gặp các bạn!

Giải mã

Chân Ướt Chân Ráo (thành ngữ tiếng Việt): chỉ người mới, còn bỡ ngỡ, lạ lẫm, chưa có kinh nghiệm khi bắt đầu một công việc, cuộc sống hay nơi ở mới.

Cái tên “Chân Ướt Chân Ráo” xuất phát từ chính tụi mình, những người chập chững bước chân vào đời, vào thị trường lao động. Tụi mình có thể thiếu trải nghiệm, nhưng lại dư thừa lòng can đảm để dấn thân. Vậy nên “Chân Ướt Chân Ráo” được tạo ra, với mong muốn lưu giữ những suy nghĩ, những câu chuyện của tuổi đôi mươi, vì tụi mình tin đây cũng là một giai đoạn rất đáng tự hào.Tụi mình chọn đôi dép tổ ong làm biểu tượng cho những bước chân khởi đầu. Ra đời từ cuối những năm bao cấp khó khăn, đôi dép ấy đã trở thành huyền thoại bởi sự giản đơn, bền bỉ cho mọi bàn chân người Việt. Từ những ngày bé thơ cho đến ngưỡng cửa trưởng thành, dép tổ ong vẫn luôn âm thầm chứng kiến hành trình của tụi mình. Mang theo sự “tiếp sức” từ biểu tượng văn hóa này, chúng mình muốn gửi gắm khát vọng về những bước chân dù nhỏ bé nhưng sẽ luôn bền bỉ và kiên định trước những thử thách của thời gian.

“Gió đưa cành trúc la đà
Tiếng chuông Trấn Vũ, canh gà Thọ Xương
Mịt mù khói tỏa ngàn sương
Nhịp chày Yên Thái, mặt gương Tây Hồ.” - (Ca dao)

Ngôi làng Yên Thái trên phố Thụy Khuê với nghề làm giấy dó truyền thống nổi danh từ thế kỉ XV là nguồn cảm hứng cho phông nền giấy dó của Chân Ướt Chân Ráo. Tiếng chày giã vỏ cây dó ấy, dù ngày nay không còn nữa, đã đi vào nhiều tác phẩm thơ ca, càng là một nguồn động lực cho chúng mình tiếp tục lan tỏa và đưa chất liệu này vào một hình thức và thông điệp mới. Rất nhiều công đoạn sản xuất tỉ mỉ của những người thợ thủ công cùng sự kết hợp giữa sức mạnh, sự dẻo dai và khéo léo đã tạo nên những tờ giấy dó với độ bền hàng trăm năm, cũng như mỗi chúng ta trên con đường trưởng thành phải đi qua những trải nghiệm, cần rất nhiều nỗ lực, bản lĩnh để tự uốn nắn, để ngày một cứng cỏi và mạnh mẽ hơn. Mỗi tờ giấy dó năm ấy, qua nhiều công đoạn tỉ mỉ, từng được dùng trong cung đình, lưu giữ những tài liệu quan trọng của đất nước, giờ đây sẽ là trang giấy lưu dấu từng “vệt nước” để viết nên hành trình tập lớn của mỗi chúng mình. Viết những gì, viết như thế nào lên tờ giấy này, đều là do chúng mình quyết định.

Hình hài

Mascot

Xin chào mọi người, đây là X và Y đến từ Podcast Chân Ướt Chân Ráo. X và Y đại diện cho tụi mình, những người trẻ đang đặt những dấu chân đầu tiên trên hành trình làm người lớn và va chạm với thị trường lao động.Tụi mình khoác lên X và Y hai bộ vest trong hai gam màu đối lập, vừa đại diện cho những mâu thuẫn và đa dạng bên trong mỗi người, vừa là những cá tính riêng biệt trong một xã hội rộng lớn. Họ luôn cố gắng trở nên vừa vặn với thế giới người lớn, nhưng dường như vẫn luôn thấy mình “lọt thỏm” trong bộ trang phục quá khổ, luôn thấy mình nhỏ bé giữa thế giới bao la rộng lớn. Đôi chân bên ướt, bên ráo lại chính là sự bỡ ngỡ và những thiếu sót trong mỗi chúng mình trên những bước chân đầu tiên ra khỏi vùng an toàn.X và Y là đại diện của một thế hệ dám dấn thân, với ngọn đèn trên đầu luôn rực sáng những ý tưởng táo bạo. Đó là ánh sáng của sự tự do, mở ra trăm ngàn hướng đi, vừa là kim chỉ nam dẫn đường, vừa đặt họ vào cuộc tìm kiếm không hồi kết cho một 'con đường đúng', nơi khả năng và sự sáng tạo trong họ có thể tạo ra giá trị và đưa họ đến đúng nơi cần đến. Họ luôn tự tin theo đuổi những hướng sáng, nhưng vẫn luôn lo sợ sẽ có một ai đó giật sợi dây đỏ khiến những thứ “lóe sáng” bên trong bỗng vụt tắt.Ai bước vào đời mà không mang theo những dấu hỏi? Với chúng mình, chiếc cà vạt của X và Y như một lời nhắc rằng những nghi hoặc, tò mò về bản thân và thế giới luôn là một phần tất yếu của sự lớn lên. Tụi mình tin rằng những trăn trở ấy không hề lãng phí, vì sau mỗi câu hỏi sẽ luôn là một câu khẳng định cho hướng đi của X và Y, của mỗi chúng ta.X và Y là tụi mình, là bạn, là bất kì ai đang nỗ lực trưởng thành và viết tiếp những câu trả lời cho riêng mình.

Thanh Âm

Chỗ này showcase quote các tập dưới dạng video